Bản tính rong chơi, đàn ông đâu biết được rằng người cuối cùng bên cạnh họ vẫn là vợ, còn nhân tình khác nào một cuộc chơi. Tàn cuộc, phù phiếm thì tan biến chỉ có chân thành mới ở lại.
Dù mạnh mẽ, ngang tàn tới đâu, những lúc ốm đau mỏi mệt đàn ông vẫn cần có một người đàn bà ở bên quan tâm chăm sóc. 
Người đàn bà mà cho dù họ ở trên đỉnh của vinh quang, hay cơ hàn khổ cực vẫn ở bên cạnh. Trong bao nhiêu cái hời hợt, phù phiếm ở đời rất cần một bàn tay cùng họ trải qua bao sóng gió và biến động của cuộc đời.

Chị biết anh có nhân tình ở ngoài. Giác quan của một người vợ mách bảo chị. Son môi đỏ chót nơi cổ áo sơ mi anh. Những lần có điện thoại, anh chạy ra sân hoặc ban công để nghe. Những đêm anh viện cớ làm việc để về trễ, người anh còn vương lại mùi nước hoa phụ nữ phảng phất. Nhưng chị không dám hỏi, sợ khi biết được câu trả lời, chị sẽ không chịu đựng nổi
Rồi ngày ấy cũng đến, chị vô tình gặp anh bá vai bá cổ cô nhân tình đi vào một trung tâm mua sắm. Chị chết lặng, anh nhìn chị trân trân, buông vội tay cô nhân tình, quýnh quáng không biết phải làm sao. Chị không làm ầm lên, nuốt nước mắt lặng lẽ quay về nhà và thu xếp đồ đạc.
Có đến gần mười năm chị yêu và lấy anh làm chồng. Mười năm thanh xuân của đàn bà, chị tin chị yêu hết lòng. Chị lặng lẽ ở bên anh những ngày cơ hàn, khổ cực. Từ hai bàn tay trắng, anh dần có tất cả.
Chị hiểu anh hơn ai hết. Bây giờ anh đang say mê, lú lẫn, có làm ầm lên, có khóc lóc tự tử thì anh cũng không quay về. Bởi thế nên chị đi. Nếu còn duyên thì anh sẽ quay về, ngược lại coi như vợ chồng chị hết duyên. Chị về nhà mẹ đẻ để lại tờ giấy ly hôn đã kí sẵn cho chồng kèm lời nhắn, khi nào suy nghĩ chín chắn thì kí vào tờ giấy rồi gọi cho chị. Chị sẽ hoàn thành nốt thủ tục ly hôn.
Mấy hôm sau, trong một đêm mưa tầm tã, hơn mười giờ đêm anh điện. Tim chị hẫng lên, có lẽ anh đã kí đơn ly hôn. Chị nghe máy, giọng một người đàn bà. “Xin lỗi, chị có phải vợ anh Tuấn? Tôi lục trong danh bạ điện thoại thấy lưu là vợ nên gọi. phiền chị đến bệnh viện… số phòng… Anh Tuấn đang được cấp cứu tại đây”.
Chị bủn rủn tay chân. Chị nhìn đồng hồ, nhìn ngoài trời mưa tầm tã, từ đây đến bệnh viện rất xa. Rồi chị vội vã mặc áo mưa, phóng xe máy đến bên anh. Chị gạt hết hình ảnh anh cùng cô nhân tình âu yếm sánh vai nhau, chị chỉ biết một điều anh ấy là chồng chị. Bây giờ anh ấy đang gặp nạn, chỉ không thể bỏ mặc anh ấy một mình.
Chị đến bệnh viện, nhìn anh ấy trong mớ băng quấn quanh 2 chân. Anh thiêm thiếp mỏi mệt, gầy nhom nằm trên giường. Chị xót xa. Anh mở mắt nhìn chị, đôi môi lắp bắp muốn nói điều gì nhưng chị nói trước: “Thôi, để anh khỏe rồi tính. Mọi chuyện nói ra bây giờ đâu để làm gì”.
Chị chăm sóc anh, đút từng muỗng cháo, từng ly nước cam. Đêm đêm vẫn mỏi mệt ngồi bên giường bệnh. Anh rưng rưng nhìn chị. Từ khóe mắt chảy xuống dòng nước mắt đục ngầu. Anh nắm lấy tay chị và thốt lên: “Anh xin lỗi”.
Khi khỏe hơn, anh mới kể. Cô nhân tình làm chung công ty với anh. Có dự án giám đốc giao hai người phải làm chung với nhau. “Trăm cái quen không bằng một cái lạ” anh ngã vào vòng tay ả đàn bà sành sõi đó lúc nào không hay. Anh tưởng cô ta chung tình với anh. Ai ngờ, ngày hôm đó anh phát hiện cô ta vào nhà nghỉ với giám đốc. Anh điên lên, tát cho cô ta vài cái. Buồn tình anh đi nhậu, say quá lái xe về nhà, ủi vào xe tải. May mà chỉ gãy chân.
Anh nắm lấy bàn tay chị. Đôi bàn tay gầy guộc. Lâu lắm rồi anh mới nhìn kĩ chị, chị gầy và xanh xao đi quá nhiều. Người vợ đồng cam cộng khổ cùng ai nếm trải bao đắng chát của cuộc đời mà có giây phút nào đó anh lại nỡ quên? Đàn bà, chỉ có thể hiểu thấu chân tình khi hoạn nạn, khó khăn.
Đàn ông nào mà không thích rong chơi. Chị cho anh một phép thử. Cho anh một cuộc dạo chơi để nhận ra bạc bẽo ở đời, ai là cuộc chơi và ai mới là cuộc đời của anh. Với cuộc chơi này chị đã trả một cái giá rất đắt là vết thương trong lòng mình, nhưng để anh ngộ ra có lẽ điều đó cũng cần thiết.
Chị không nói lời nào, để yên bàn tay mình trong tay anh. Chị hiểu anh hơn ai hết. Chỉ khi nhận ra mình sai, anh mới thật lòng quay về. Vợ chồng ai cũng có lúc sóng gió. Lần này gia đình chị gặp bão. Cái nghĩa vợ chồng trăm năm khác với thứ tình cảm bản năng xác thịt. Thôi thì chị tha thứ cho anh một lần!

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.