Tôi không thể cảm nhận được tình yêu của chồng
Đêm xuống nhìn chồng quay lưng ôm gối ngủ, tôi chỉ ôm anh từ sau lưng mà buồn lắm.

Tôi mới sinh con, không biết mình có bị trầm cảm sau sinh không nữa. Tôi luôn ám ảnh chuyện chồng mình và tình cũ, dù chỉ là những tin nhắn thân mật, ngọt ngào cách đây nhiều năm, họ cũng chấm dứt liên lạc gần đây.

 Nói thêm, họ chỉ là bạn bè bình thường thôi, chỉ là qua những dòng tin nhắn giữa họ tôi cảm nhận chồng mình đã yêu chị ta rất nhiều, so với tôi bây giờ có lẽ chồng chỉ xem là đồng chí, vui buồn sớm tối có nhau. Anh rất tốt, có trách nhiệm với con, là người đàn ông của gia đình.


Tôi thức rất khuya, vì đêm mới là thời gian cho mình. Tôi tất bật với con cái, nhà cửa (chồng ít khi phụ), chỉ sau 12h đêm tôi mới tranh thủ đọc tâm sự trên trang báo này để thấy mình còn may mắn hơn nhiều người, không phải chờ đợi chồng, chồng chung thủy... Vậy mà không biết sao tôi khó chịu, hay vào trang cá nhân của chị ấy. Tôi có thai trước khi cưới nên có lẽ anh lấy tôi vì trách nhiệm, tôi cũng không biết nữa.

Chúng tôi như đôi bạn, tâm sự chia sẻ mọi thứ, đi đâu cũng cùng nhau, giỡn đùa, chọc nhau suốt, anh đi đâu cũng tranh thủ chat chit với tôi như thuở mới yêu. Thế nhưng tôi không biết mình nhạy cảm quá không, chỉ là thấy tủi vì ngày xưa họ từng đính hôn, mọi thứ anh cho chị đều hơn đám cưới của tôi. Cách đối xử, quan tâm, yêu thương cũng nhiều hơn dành cho tôi. Cái ôm, cái hôn anh còn tiếc với tôi mà.


Tôi yêu chồng tha thiết, nhận ra điều này vì bản thân ghen với người cũ ấy, ghen một cách kinh khủng nhưng cứ giấu trong lòng. Tôi biết cứ sống cho hiện tại đi nhưng đêm xuống nhìn chồng quay lưng ôm gối ngủ, tôi chỉ ôm anh từ sau lưng mà buồn lắm.
Tôi có nhắn tin tâm sự với chị ấy về tình cảm của anh dành cho tôi, chị ấy bảo có lẽ anh không yêu tôi, với chị ấy anh không như vậy.

Có hôm tôi với chồng cãi nhau, tôi đòi ly hôn và nói hết những ấm ức của mình. Thực sự là phụ nữ, tôi không quá mơ mộng một tình yêu lãng mạn hay không thực tế, chỉ cần một người chồng thỉnh thoảng chủ động hôn vợ, ôm vợ là hạnh phúc lắm rồi, vậy mà khó lắm. Nói thêm là tôi cũng được khen xinh xắn, ngoan hiền, sinh xong vẫn mi nhon, không một vết rạn da.

Người ta nói hôn nhân không nhất thiết phải yêu nhau say đắm, hiểu nhau là được. không biết có đúng không? Đôi khi tôi tự an ủi rằng cứ xem như hôn nhân của mình lão hóa sớm đi, cưới nhau lâu năm người ta cũng vậy, vì tình nghĩa cả thôi.
 Có điều tôi sợ một ngày nào đó mình bị xao lòng, hiện có một người chờ tôi nhưng tôi cố chặn số, không liên lạc. Tôi cũng không ích kỷ vì bản thân mà quên con được.

Next
This is the most recent post.
Previous
Bài đăng Cũ hơn

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.