Em à, chị biết tin em và anh ấy ngoại tình, không phải một năm mà những 3 năm rồi, chị không buồn.


Vì sao em biết không? Vì chị nghĩ, ở đời này, cái gì cũng có giá của nó. Người đàn ông không còn yêu mình nữa thì mình cũng không cần phải níu kéo. Và căn bản, chị cũng chán ngấy người đàn ông này rồi…

Chị đã từng nói với anh ta, “nếu sau này anh bỏ đi với người đàn bà khác, có người khác trong lòng, thì chi bằng, anh hãy nói với em một lời. Em sẽ không bao giờ oán trách, không bao giờ thù hận anh và sẽ để anh ra đi một cách thoải mái. Em không làm lớn chuyện, cũng sẽ bí mật để cho anh có cơ hội lấy người khác. Còn đã yêu em, mong anh hãy dành trọn sự thủy chung, anh có làm được không?”.

Những lời chị nói tưởng anh thấm vào trong lòng nhưng từ khi, anh ấy có em, chị đã nghĩ khác. Anh ấy đã hoàn toàn thay đổi…

Về nhà, anh ấy cáu gắt, quát tháo, dùng những lời lẽ xúc phạm chị, thậm chí là chửi bới, thậm chí là đánh đập chị, khiến chị không tài nào chịu nổi. Chị vô cùng mệt mỏi, chán chường. Chị thấy quá ngán ngấy mỗi ngày anh về nhà với bộ dạng say sưa, bê tha rượu chè.

Chị chỉ thấy anh ấy nói bận, đi hẹn hò, đi gặp đối tác, không thấy anh ấy đưa chị đi chơi đi ăn như ngày nào. Chị hiểu anh ấy đang đi với em mà giấu giếm chị… Chị không thể nào chịu nổi những điều này, thà là không làm vợ chồng còn hơn làm mà phải chịu ấm ức như thế. Chịu như thế thì bảo sao mà sống được với nhau?

Chị bầm tím người vì những trận đòn của chồng nhưng không nói nửa lời, vì sợ người ngoài dị nghị, sợ con chị buồn, bố mẹ lo lắng. Chị muốn em hiểu, chị không hề trách em, nhưng em ơi, người đàn ông như thế, ở bên em, anh ta thế nào?

Anh ta có nói với em những lời đường mật, ngọt ngào và hứa hẹn? Anh ta có nói bỏ vợ để lấy em, anh ta có bảo, chị là gánh nặng của anh ta, và rằng, anh ta không muốn ở bên chị nữa? Nếu là như vậy thì chị đã quá vui rồi, chỉ là, chị muốn buông mà anh ta không cho chị buông.

Anh ta không cho chị ly hôn dù chị đã năm lần bảy lượt viết đơn li dị. Anh ta muốn hành hạ chị, muốn chị sống khổ như thế này và hơn cả, anh ta bảo, không muốn con chị không có bố. Anh ta yêu con nhưng không hề yêu vợ… Vậy đó em. Chị khát khao được làm mẹ đơn thân, được bỏ chồng nhưng anh ta lại không cho chị bỏ đi. Chị không còn cơ hội nào là phải sống chung với người chồng vũ phu.

Em có tin, anh ta thật lòng yêu em và mang lại cho em cuộc sống hạnh phúc, hay em chỉ coi anh ta là trò vui của bản thân mình, cũng chỉ ngoại tình qua đường như bao người khác? Nếu thật sự như thế thì chị không còn lời nào để nói. Nhưng nếu là vì yêu anh ta thật thì cầu xin em, hãy cướp chồng hộ chị.

Vì chị thật lòng muốn giải thoát rồi. Chị không muốn sống với người đàn ông này nữa, chị chịu hết nổi rồi. Coi như em giúp chị, là chị cầu xin em, hãy yêu chồng chị và ‘cải tạo’ anh ấy thành một người đàn ông khác. Còn ở bên chị, anh ấy không khác gì con thú hoang mà chị mới chính là nạn nhân, không thể nào chịu được nữa. Bằng không, chị cũng sẽ cao bay xa chạy, bỏ đi nơi khác mà thôi…

Chỉ một bước thay đổi, tôi khiến chồng bỏ người tình, bám lấy vợ không rời nửa bước

Nhìn hộp cơm trưa chồng tận tình mang tới cơ quan cho tôi, mấy chị đồng nghiệp xuýt xoa khen tôi tốt số, được chồng yêu, chồng chiều. Tôi chỉ mỉm cười một mình...

Cho đến giờ mỗi lần nghĩ lại những tháng ngày đó, tôi vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi. Nếu không phải vì con, có lẽ tôi đã làm điều dại dột rồi. Tôi đã vươn lên từ một vũng bùn đen tối của hôn nhân, để rồi giờ ngẫm lại, tôi tự nhủ: Đàn bà, nhất định phải yêu thương lấy mình. Khi đó, đàn ông tự khắc sẽ yêu bạn.

Học xong Đại học, tôi gác lại hết những ước mơ, dự định vì… cái bụng bầu. Tình yêu cháy bỏng năm cuối đã đẩy tôi vào tình thế “cưới chạy bụng”. Nhìn bố mẹ mặt buồn so khi cô con gái từng là niềm tự hào giờ đây chẳng nghề nghiệp gì, bụng mang dạ chửa, cưới vội cưới vàng rồi chờ đẻ, tôi thấy có lỗi vô cùng. Tôi tự nhủ sẽ sống hạnh phúc để không làm bố mẹ buồn.

Học xong Đại học, tôi gác lại hết những ước mơ, dự định vì… cái bụng bầu. Tình yêu cháy bỏng năm cuối đã đẩy tôi vào tình thế “cưới chạy bụng”. (Ảnh minh họa)

Còn trẻ, làm mẹ bất đắc dĩ, mọi thứ đều đến vội vàng. Tôi ở nhà chờ sinh con, không có việc, không có tiền, mọi khoản chi tiêu từ lớn đến nhỏ tôi đều phải ngửa tay xin chồng.


Thời kì tôi mang bầu, chồng còn tình cảm, nhẹ nhàng vì lúc đó mới cưới, lại nôn nóng chào đón đứa con đầu lòng. Nhưng sau khi sinh, bi kịch của đời tôi mới đến. Tôi muốn đi làm nhưng không ai trông con, vậy là tôi đành ở nhà. Cảnh không làm ra tiền, tôi ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, lúc nào cũng rúm ró như con ở.

Quần áo, ai cho gì tôi mặc nấy, chẳng quan trọng đẹp xấu, rộng chật ra sao, miễn là không mất tiền mua, thế là được. Cũng vì không có tiền, tôi không dám ăn uống, tẩm bổ gì, người gầy gò, xấu xí... Nhiều lúc ngắm nhìn mình trong gương, chính tôi còn thấy chán chứ đừng nói là chồng.

Nhưng lúc ấy tôi ngây thơ lắm, tôi nghĩ mình tiều tụy thế này, chồng sẽ xót, sẽ thương nhiều lắm. Anh ấy đi làm vất vả, tôi lại càng không dám ăn tiêu… Cứ thế, tôi o bế đời mình vào một tấm bi kịch!

Cảnh không làm ra tiền, tôi ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, lúc nào cũng rúm ró như con ở. Quần áo, ai cho gì tôi mặc nấy, chẳng quan trọng đẹp xấu, rộng chật ra sao, miễn là không mất tiền mua (Ảnh minh họa)

Khi tôi biết chồng mình có bồ tôi như người rơi xuống vực thẳm! Tôi tủi hờn khi mình từ bỏ bao nhiêu thứ để vì chồng, vì con, vậy mà… Anh phải lòng gái, về nhà chửi tôi không thương tiếc. Anh nói tôi là loại đàn bà vô dụng, cưới về nuôi báo cô, không làm được gì ra tiền. Đã thế, chồng tôi còn xúc phạm “Tiền không làm ra, lại còn xấu như ma, tôi không thể nào mê cô nổi”.

Tháng ngày đó, tôi đã nghĩ hoặc là bỏ chồng, hoặc là mình chết quách đi cho xong. Nhất là những hôm anh ta nghe bồ về nhà đánh đập tôi. Nhưng rồi, đêm đêm, khi ôm con vào lòng, tôi đã ngộ ra: Mình không thể sống như thế này mãi được. Tôi chết, thì tôi thiệt, con tôi khổ. Còn nếu tôi bỏ chồng thì nghiễm nhiên cô nhân tình thắng lớn.

Con 4 tuổi, tôi đưa con đi mẫu giáo. Tôi chủ động tìm công việc, hiểu được việc mình đã bỏ bẫng kiến thức nhiều năm, tôi tự học thêm ở nhà. Rồi tôi cũng tìm được một công việc khá tốt, thu nhập tương đối cao.

Từ khi tôi biết yêu thương bản thân mình, chồng cũng bắt đầu yêu tôi hơn (Ảnh minh họa)

Tôi chăm sóc bản thân mình hơn, cắt kiểu tóc phù hợp, sắm những bộ đồ tôn được vóc dáng của mình… Tôi tự tin khi thấy mình khởi sắc hơn ở ngoại hình. Khi tôi bắt đầu đi làm trở lại, cũng là lúc tình cảm vợ chồng tôi có biến chuyển tích cực.

Chồng tôi về nhà sớm hơn, anh hay ngồi cạnh tôi mỗi tối để xem phim, điều mà chưa từng có trước đây. Khoảng nửa năm sau, tôi biết chồng mình đã cắt đứt liên lạc với cô người tình dù cô ta ra sức níu kéo. Trong khi đó, anh quấn lấy vợ nhiều hơn, còn nói lời yêu tôi nữa.

Giờ đây, nói không ngoa, chồng chiều tôi như công chúa. Tôi đi công tác vài ngày là anh nhắn tin nói nhớ nhung liên tục. Mỗi ngày tôi về, chồng chuẩn bị nước tắm, rồi áo quần cho tôi. Tối tối, hai vợ chồng nằm bên nhau thủ thỉ tâm sự. Chồng tôi lúc nào cũng sợ: “Ngày xưa anh có lỗi với em, giờ anh hối hận lắm. Anh bây giờ hay nằm mơ, em đi yêu người khác. Có thế thôi mà tỉnh dậy, anh sợ toát mồ hôi”.


Phụ nữ, đúng là, nếu không tự yêu mình, chẳng ai vì bạn mà thương tiếc

Nghe những lời chồng nói, tôi ấm lòng lắm… Tôi nhận ra, bi kịch 4 năm đầu của hôn nhân một phần sai lầm là do tôi. Giờ thì tôi hạnh phúc viên mãn bên người chồng yêu thương mình hết mực mà ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tị.

Phụ nữ, đúng là, nếu không tự yêu mình, chẳng ai vì bạn mà thương tiếc!

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.