Tôi luôn tự hỏi, nếu như chúng ta gặp được một người năm mười tám, mười chín, yêu nhau qua bảy tám năm trời, chia ly, gặp mặt, gần, xa, yêu quên đi đúng sai, bản thân mình, để rồi đến sau cùng chia xa, thì liệu cả đời này chúng ta có thể quên đi được không?
Tôi luôn tự hỏi nếu như ở cuối của bảy tám năm đó người ấy nói lời chia tay, còn chúng ta làm kẻ ở lại, chìm đắm trong những tháng ngày không biết mình đã sai ở đâu, tình yêu mất đi từ lúc nào, thì liệu sau đó chúng ta còn có thể yêu một người nào nữa không? 
Thực sự yêu một người, không phải vì cô đơn, không phải vì chúng ta đã già, không phải vì chúng ta muốn chứng mình trên đời này còn có người tốt hơn thế nữa…thực sự bỏ lại quá khứ và yêu một lần nữa, liệu có thể hay không?

Như cậu bạn tôi yêu một người con gái suốt tám năm trời, như người đàn ông hiện tại luôn nói yêu thương tôi…trải qua thứ tình yêu như thế, liệu thực sự còn có thể yêu một người mà trong lòng không nhớ về quá khứ, không bị ám ảnh hay không?
Tình yêu trên đời này vốn là thứ khiến cho con người ta cảm nhận được thứ gọi là tột cùng. Tột cùng của hạnh phúc, và tột cùng của đau khổ. Thứ tình yêu đầu tiên ấy đi đến cuối cùng chỉ có một trong hai kết quả, hoặc là chúng ta cảm thấy ai cũng tốt hơn họ, hoặc là chúng ta cảm thấy không ai tốt bằng họ. Nhưng là phía nào đi chăng nữa, chắc chắn cả đời này chúng ta cũng không cách nào quên đi được.
Tôi tự hỏi khi cậu bạn ấy nói yêu một người con gái khác, trong lòng có bao giờ nghĩ đến người con gái mình đã trăm ngàn lần đón đưa hay không? Tôi tự hỏi mỗi lần mình đối xử vô cùng tốt với người đàn ông ấy, anh ta có lôi hình bóng cũ ra so sánh cùng tôi hay không.
Thực ra cả đời này có lẽ ai trong chúng ta cũng đều cất giữ một bóng hình. Đối với người đến sau, mãi mãi cũng bại bởi người năm tháng trẻ dại đã có được trái tim và tình yêu chân thật nhất. Có lẽ cả đời này chúng ta cũng không cách nào quên đi được, nhưng có lẽ thời gian sẽ làm lành những vết thương, và rồi chúng ta sẽ yêu một lần nữa. Nhưng thực sự là chúng ta yêu một người mới vì chính bản thân họ, hay chúng ta yêu một người mới, bởi vì họ khác hoàn toàn so với người trong quá khứ mà chúng ta đã dành trọn trái tim?
Có lẽ chỉ có những người qua rồi mới hiểu, là chúng ta đã bỏ lại quá khứ, hay là chúng ta đang tự nhủ bản thân rằng mình đã bỏ lại quá khứ?

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.