Phía sau một tình yêu

Có người đã nói rằng: “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp dài thành dãy…”, và với em, nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi
.
Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau, người yêu cũ của nhau.
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? 
Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi, vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống, nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe, hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?

Người yêu cũ à! Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi danh sách bạn bè Yahoo, xóa tan hoang cái Blog mà anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh, nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được, đó là ký ức.

Vậy anh có xóa được ký ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm, lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?
Còn em, em chọn cách bước đi, chọn cách gói ghém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh, nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.

Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuối, nhưng anh biết không, em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất.
Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.
Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ. Bản tình ca mang tên Mười năm mà chúng ta đã nghe ở quán cà phê năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói: “Chào anh! Em rất tốt, còn anh thì sao?”.
Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi, em mang nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe nói với em rằng: “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ”; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.


Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.