Có những ngày cô đơn đến mức chỉ muốn tìm một bàn tay để nắm cho khỏi lạc lõng giữa dòng người xô bồ, muốn có một bờ vai để tôi tựa vào mỗi khi cảm thấy bản thân mệt mỏi đến mức chẳng muốn cố gắng làm điều gì,và đôi khi muốn được ngồi sau lưng một người để họ chở đi dạo quanh thành phố để lòng bình yên mà chẳng hề giông bão,nhưng đôi khi đó chỉ ước muốn vì tôi vẫn không đủ dũng cảm để yêu,vì tôi sợ,sợ một lần lại khờ dại lao theo những mối tình vụn vỡ không có hồi kết viên mãn.
Những lúc cô đơn, trống trải đến lạ thường
Trên con phố Bùi Viện, khung cảnh nhộn nhịp tấp nập. Quán xá và những người đàn ông Tây có, Việt có. Nhưng tôi chỉ nhếch mép rồi sải bước đi qua trong hàng tá ánh mắt thèm thuồng của những người đàn ông kia.
Tôi nay đã 30 tuổi, cái tuổi không còn mơ mộng, và trong cuộc đời này tôi cũng phải nếm thử bao nỗi đắng cay. Giờ đây, tôi có thể được xem là một phụ nữ thành công với công việc ổn định mức lương đủ khiến tôi muốn mua sắm những gì mình thích. Cuộc sống bình thường là như vậy, như bao người phụ nữ khác tôi cũng trải qua nhiều mối tình hạnh phúc lẫn đau thương, mất mát.
20 tuổi tôi bắt đầu tình yêu đầu tiên của mình ngây thơ, trong sáng và dễ tin người. Tôi dành trọn hết tình yêu và niềm tin cho người con trai đầu tiên. Tôi với suy nghĩ như mấy truyện ngôn tình mà bây giờ tôi cho là nhạt nhẽo, chúng tôi sẽ ra trường và hạnh phúc đến cuối đời. Vậy mà cuối cùng tình yêu của tôi bị người ta chà đạp, dẫm nát không chút thương tiếc. Anh ta yêu tôi như cách anh ta quen các cô gái cùng lúc với tôi. Tất nhiên là chia tay, sau đó tôi chẳng muốn yêu ai nữa, cảm giác đầu tiên vẫn ám ảnh tôi.
5 năm sau, tôi lại vướng vào cái tình yêu chết tiệt này. Anh – Đồng nghiệp trong công ty của tôi. Chúng tôi quen nhau tình cờ trong một buổi tiệc của công ty, công ty có cả ngàn nhân viên và gặp nhau chắc cũng do định mệnh. Chuyện gì đến sẽ đến, chúng tôi nhanh chóng lao vào yêu nhau cuồng nhiệt. Dường như mối tình đầu nó dần biến mất trong tâm trí tôi nhưng tôi vẫn đủ thức tỉnh để cảnh giác cho mình. Tôi không muốn dành quá nhiều tình cảm, suy nghĩ cho mối quan hệ này. Thật ra tôi chỉ quen anh cho vui, gia đình hối thúc, bạn bè chúng nó lập gia đình cả rồi.
Thỉnh thoảng tôi lại thấy trống trải, cô đơn đến lạ thường. Không phải tôi muốn cô đơn, chỉ là tôi sợ yêu. Tôi sợ một mối tình kéo dài gần hết tuổi đời người con gái một lần nữa lại rẽ hai đường, tôi sợ những ngày chỉ biết ôm gối mà khóc và giấu kín mọi tâm sự mà chẳng hề muốn chia sẻ với ai, sợ một ngày đó tôi để người ta biết tôi yêu người ta nhiều như thế nào rồi họ lại đối xử một cách tàn nhẫn khiến tôi chỉ biết cam chịu và đau thấu tâm can. Ngẫm nghĩ lại bây giờ tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng là phụ nữ đôi khi cũng yếu lòng. Nên tôi sợ, tôi rất sợ!
Anh không quá đẹp trai nhưng rất ân cần chăm sóc chu đáo cho tôi. Khoảng thời gian 2 năm chúng tôi thật sự rất hạnh phúc. Cảm giác như tôi đã mong chờ khoảnh khắc này lâu lắm rồi. Yêu và được yêu như bao người khác, không toan tính, không vụ lợi. Tình yêu của chúng tôi được bao người ngưỡng mộ. Tôi cũng đã từng mường tượng viễn cảnh hạnh phúc cho kết cục của chúng tôi. Nhưng chuyện đâu ngờ có ngờ đúng ngày hôm đó. Một cô gái bỗng dưng đứng trước mặt tôi và thừa nhận với cô ta là người yêu cũ của người yêu tôi. Tôi cũng chẳng thèm bận tâm vì ai mà chẳng có người yêu cũ, người yêu cũng suy cho cùng cũng đã là “đồ cũ”. Đến khi cô ta đưa cho tôi bức ảnh, tim tôi như tan nát nhưng tôi vẫn cố cầm chừng đừng cho nước mắt chảy ra. Trong bức ảnh là hình ảnh người yêu tôi và một bé trai kháu khỉnh, rất giống anh ta. Đúng vậy đó chính là con trai của anh và người yêu cũ. Họ chia tay ngay cái hôm anh ta gặp tôi ở buổi tiệc. Cũng vì trống trải, cô đơn mà anh ta tìm đến tôi. Bạn gái đi nước ngoài, 2 năm sau mang một đứa trẻ và chiếm lấy người đàn ông của tôi. Tim tôi đau, cổ họng nghẹn lại tôi chỉ nhếch mép cười một cái cho câu chuyện điên rồ này, nó thường chỉ xảy ra trong phim nhưng đâu ngờ chính tôi, chính tôi là nhân vật chính trong bộ phim này. Giờ đây một lần nữa tôi lại phải đứng nhìn cảnh nhà người ta trùng phùng, hạnh phúc. Tôi lại lẽ loi với chính mình, mang theo trái tim rách nát. Sau đó, tôi lại vùi mình vào công việc, làm việc như điên dại. Bây giờ tôi rất bận, bận rộn với chăm sóc bản thân, shopping, spa và chẳng còn thời gian nghĩ đến lũ đàn ông điên rồ ngoài kia. Suy cho cùng tôi cũng là phụ nữ và cũng cần một vòng tay, cũng cần có một người đàn ông bên cạnh. Nhưng điều này có vẻ xa vời quá đối với tôi, hai mối tình, và những người đàn ông vật vờ đã khiến tôi quá mệt. Những cuộc tình chóng vánh khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Môi đỏ, sexy, giày cao gót bây giờ mới là tôi mới là điều hạnh phúc với tôi.

Nhưng tôi cũng không mất niềm tin vào tình yêu sau những chuyện đã xảy ra, tôi vẫn tin đến một lúc nào đấy, tôi sẽ yêu một người, người đó cũng thật sự yêu tôi, yêu đúng cách để được trọn vẹn hạnh phúc đến cuối đời.
-Rosie-

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.