Lang thang trong căn phòng quen thuộc nhưng quá đỗi xa lại với tôi bây giờ. Trên kia hình ảnh tươi cười cầm hoa cưới, nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc của hai người bạn trẻ. Đã có thời gian tôi  từng nghĩ được cưới và sống cùng người mình yêu là điều tuyệt vời nhất. Nhưng bây giờ đó cũng là chuyện quá khứ.
Cho đến khi các con tôi ra đời,  vấn đề kinh tế gia đình đặt nặng trên vai ….
Đôi lúc tôi không hiểu nổi mình đang nghĩ gì, không hiểu bản thân mình bây giờ thật sự muốn gì? Câu hỏi đặt ra cho chính tôi “ Tôi còn yêu chồng của mình nữa không?”. Chừng ấy năm chung sống, tưởng chừng hạnh phúc , nhưng giờ đây bao hứng khởi, rung động chỉ còn lại cái nhìn nhạt nhòa, vô cảm xúc.
Chúng tôi cùng nhau đi qua những ngày năm tháng như thế, bận rộn với công việc, chăm sóc gia đình mà quên đi cái gọi là yêu thương, sống cùng với nhau lâu ngày ngay hiểu nhau đến mức nhàm chán, không còn điều gì thu hút như thuở ban đầu. Suy cho cùng tôi cũng chỉ là đàn bà, có thể mạnh mẽ ngoài đời nhưng về nhà tôi vẫn cần chút tình yêu và hơi ấm của người đàn ông của chính mình. Tôi vẫn cần những lời âu yếm, vuốt ve, cưng chiều của người đàn ông đó. Đàn bà dù mạnh mẽ đến đâu nhưng cuối cùng cũng cần một vòng tay của người đàn ông mà mình thương yêu.
Nhưng mọi chuyện lại không như tôi mong đợi, chồng tôi thì nói rằng: “Lãng mạn chỉ dành cho những kẻ yêu nhau chưa vướng bận gia đình, lập gia đình rồi cần gì lãng mạn”. Nhiều lúc tôi thèm một vòng tay ôm, thèm một nụ hôn cho ngày kỉ niệm hạnh phúc của chúng tôi mà anh đã quên vì cho rằng nó không cần thiết, hoa hòe. Đến giờ tôi cũng không nhớ, lần cuối cùng chúng tôi hôn nhau là khi nào nữa. À mà không, ngay cả nắm tay cũng đã rất lâu không còn, tôi còn chẳng biết cảm xúc đó như thế nào nữa.
Chung một mái nhà nhưng khoảng cách thật xa
Cuối cùng chuyện gì đến cũng đến. Công ty tôi tổ chức một cuổi tiệc nhỏ cho nhân viên, tôi cũng muốn khuây khỏa, chuyện gia đình khiến tôi quá mệt mỏi. Ngay hôm đó, tôi gặp anh trong một bữa tiệc nhỏ. Anh - Người đàn ông ấy cũng như tôi, đã có gia đình. Vậy mà cái cách anh ta nhìn tôi, hỏi han quan tâm tôi khiến tim tôi loạn nhịp. Người đàn bà dễ bị khuất phục nhất là khi họ cô đơn và đang mong chờ một thứ tình cảm sai trái. 
Sự xuất hiện của anh ta ngay vào lúc tôi cảm thấy lòng mình trống trải, cô đơn và hiu quạnh. Tối đó anh đưa tôi về, dừng cách xa nhà một đoạn chỉ với lý do “Sợ chồng em thấy hiểu nhầm lại khổ cho em”.
Tôi bước vào nhà, thấy chồng đang kéo chăn đắp lại cho con, miệng phàn nàn với tôi về việc thằng lớn học hành chểnh mảng hay là cà quán xá lại còn trốn học chơi game, còn con bé con thì bướng bỉnh cứng đầu. Công việc hằng ngày của anh đã mệt về đến nhà còn mệt hơn.
Rồi anh hỏi tôi vài câu trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm bên cạnh anh, xấu hổ nhận ra lòng mình đang nghĩ về một người đàn ông khác không phải chồng mình.
Chuyện gì cũng thế, đã có sự khởi đầu thì mọi chuyện tiếp theo chẳng có gì là khó khăn. Tôi và anh ta từ vài tin nhắn quan điện thoại, vài cuộc trò chuyện mỗi đêm và cuộc gọi rồi gặp gỡ nhau, ăn tối, cà phê, hẹn hò. 
Mỗi ngày trôi qua đều nhớ nhau như điên dại. Cái cảm giác mà 15 năm trước đây tôi từng có với chồng tôi, chỉ là nó quá  xa, quá xa đến mờ nhạt. Nghĩ lại đôi khi thấy thực hạnh phúc, nhưng con tim lại rất đau và xót xa. Anh-Người đàn ông này cho tôi nhận ra rằng tôi không phải là một phụ nữ hai con đơn điệu và tẻ nhạt. Mỗi câu nói của anh đều khiến tôi bồi hồi và xúc động. Tôi thích được nghe giọng anh, được anh ôm vào lòng.
Sau mỗi cuộc hẹn anh ta đều đề nghị cả hai vào khách sạn. Đúng là tôi đang bị anh ta làm cho si mê nhưng chuyện lên giường cùng anh ta tôi chưa hề nghĩ đến và có chút phân vân. Tôi không phải là kẻ độc thân, tôi là người đã có gia đình, đi đến cuối cùng của tình yêu này sẽ nhận được gì?
Cuối cùng tôi đành làm một phép thử. Chúng tôi đi thuê một phòng nghỉ nhỏ, cảm giác như anh ta cũng không quá vồ vập, vội vàng. Bởi có lẽ trong đầu anh ta đang nghĩ: Tôi trước sau gì chả là của anh ta. Tôi cởi một vài nút áo rồi hỏi:
- Vì sao anh yêu em?
- Vì em đáng được yêu mà.
- Chúng ta có thể mãi ở bên nhau không?
- Cả hai chúng ta đã có gia đình rồi mà. Như thế này chẳng tốt hơn sao?
- Vậy thì anh bỏ vợ, còn em bỏ chồng. Chẳng lẽ mình cứ mãi thế này?
Người ta thường nói trong tình yêu, đàn ông và đàn bà là hai sự khác biệt. Đàn ông có thể lên giường với cả những phụ nữ họ không có tình cảm. Còn đàn bà chỉ ngủ với người mà họ thật sự yêu. Đàn ông ngoại tình rồi sẽ trở về với vợ con. Đàn bà khi đã ngoại tình thì chẳng muốn về nhà nữa.
Trong phút giây đó, tôi nhận thấy ánh nhìn anh ta có chút sửng sốt. Anh ta bắt đầu nói năng lộn xộn không còn được mạch lạc với muôn vàn lý do. Tôi đắm chìm trong tình yêu này là thật nhưng vẫn còn đủ thông mình để nhận ra rằng anh ta không muốn vứt bỏ gia đình của mình.
Anh ta cũng ngoại tình, tôi cũng ngoại tình, nhưng xét cho cùng là tôi thua hẳn anh ta. Tôi đi ra khỏi nhà nghỉ, không thèm nói một câu từ biệt.
Tôi về nhà mẹ đẻ hai ngày để đầu óc mình tỉnh táo lại. Tôi kể chuyện mình cho mẹ nghe. Mẹ buồn bã nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ vừa thất vọng, vừa thương xót. 
Mẹ nói: "Cuộc đời có phải là tiểu thuyết ngôn tình đâu mà con đòi hỏi nhiều thế. Chồng con yêu con là muốn bên con cả đời. Còn người đàn ông kia yêu con vì muốn cùng con đi một đoạn đường ngắn ngủi. 
Chồng con không dùng quá nhiều sức lực và thời gian cho con, bởi nó còn phải để dành sức lực chăm lo cho gia đình, cuộc sống. Còn người đàn ông kia yêu con tưởng như chết đi sống lại bởi anh ta chỉ cần yêu con một vài hôm, ngủ với con một vài đêm rồi sẽ vứt bỏ con. 
Chồng con chăm sóc cho cuộc sống của con. Còn người đàn ông kia chỉ chăm sóc cho tình cảm của con thôi. Con sẽ chẳng thể tìm đâu ra, một người vừa làm tròn trách nhiệm người chồng người cha lại cuồng nhiệt yêu đương và lãng mạn như một người tình. Đừng có tự làm khó mình như thế. Ngôi nhà hôn nhân, bước ra thì dễ, muốn về rất khó, con hãy cẩn trọng từng bước đi".
Tôi ngồi nghe từng lời của mẹ, cảm giác miệng mình khô khốc không nói thành lời. Giá như mẹ tát cho tôi vài cái, có lẽ tôi đỡ đau hơn những lời mà mẹ vừa nói. Bởi vì càng nghe tôi càng nhận ra tôi là một người đàn bà không ra gì, cảm thấy ghét chính mình, khinh bỉ chính mình. 
Làm người ai cũng có lúc đúng lúc sai. Và khi sai, người ta có thể ngụy biện bằng muôn vàn lí do, nhưng ngoại tình thì chỉ có sai chứ không bao giờ đúng. Mẹ tôi nói: "Lạc đường không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết mình muốn đi đâu".
Tôi muốn trở về nhà.
Tôi mở mắt khi mặt trời đã lên cao, rọi chiếu qua khung cửa sổ. Không gian im ắng lạ thường, không có tiếng ồn ào mè nheo của lũ trẻ, một lúc mới nhớ ra hôm nay là chủ nhật. 
Có tờ giấy nhỏ đặt ở đầu giường, trong đó là nét chữ nguệch ngoạc của chồng tôi: “Thấy mẹ ngủ ngon, ba bố con không muốn đánh thức. Bố con anh đi sang ông bà nội, mẹ dậy rồi sang sau nhé”. 

Bật mình ngồi dậy, nắng chói hắt vào mặt. Hôm qua đúng là một đêm dài đối với tôi. Tôi chợt nhận ra rằng hạnh phúc chẳng ở đâu xa cớ chi phải mệt nhoài tìm kiếm.
-Rosie-

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.